- Sau "Mùa hè lạnh", anh tiếp tục với các dự án nào?
- Đầu tháng 9 hoặc tháng 10 tôi tiếp tục bấm máy phim Ngừng đặt cược. Tôi không muốn nghỉ xả hơi mà muốn làm liên tục. Hai phim này cũng chỉ là sự khởi đầu cho nhiều công việc khác tôi làm sau đó.
- Khán giả thường thấy hình ảnh của anh gắn với những "bóng hồng". Vậy trong cuộc sống đời thường, ngoài người đẹp, anh quan tâm vấn đề gì?
- Tôi quan tâm nhiều đến các vấn đề của xã hội, ví dụ như chuyện tồn tại cái ác: vụ Lê Văn Luyện thảm sát tiệm vàng, chuyện một sinh viên giết bạn gái... Nhiều câu chuyện rúng động nhân tâm làm tôi suy nghĩ về sự phát triển của xã hội hiện nay và nhận thức của con người trong cuộc sống.
Tất nhiên tôi không phải là nhà xã hội học mà chỉ là một đạo diễn bình thường. Vì thế, dù đau đáu với những vấn đề này tôi chỉ có thể lý giải chúng qua công việc chuyên môn của mình là làm phim.
- Sở thích của anh là gì?
- Đọc sách, ngồi với bạn bè trà dư tửu hậu, chém gió lăng nhăng, lê la hè phố, đánh cờ với các cụ, thua vẫn vui...
- Anh chơi cờ với bạn thì cũng có lúc bạn anh ra về với vợ con. Cảm giác anh ra sao khi bạn bè đã đề huề gia đình, còn anh vẫn bình chân như vại với cuộc sống độc thân?
- Với công việc, có thể phân định được ai giỏi ai dở, thành công hay thất bại. Còn cuộc sống riêng, đôi khi còn do định mệnh, do ông trời sắp đặt chứ không phải do mình giỏi, dở... Tôi không chạnh lòng vì những chuyện như thế.
Tôi đã chứng kiến nhiều thứ trong cuộc sống rồi nên không tự mình đặt sự nặng nề vào lòng. Chuyện gia đình, duyên số cái gì đến nó sẽ tự đến. Tôi không đi tìm nữa. Mà có tìm thấy thì cũng chưa chắc đúng.
- Đời sống tâm linh có ý nghĩa như thế nào với anh?
- Ngày trước, tôi từng có hơn 20 bức tượng Phật cổ, có tượng cao như người thật, hoặc hơn, có tượng bé nhưng rất đẹp. Bức thì dát vàng, bức có màu nâu trầm. Tôi sống với tượng từ nhỏ, đã quen với cảm giác bình yên bên tượng. Sau này, khi lớn lên, đời sống gia đình đổ vỡ, một bữa mẹ tôi từ quê ra thăm, đến nhà tôi nấu cho bát canh cá rô rau cải. Ăn xong mẹ bảo: "Cả đời mẹ không xin con điều gì, mẹ chỉ xin con cho mẹ mang tượng về chùa".
Để mẹ yên lòng, tôi đã để mẹ mang hết tượng Phật, hầu đồng, A Nan, Ca Diếp về một ngôi chùa cổ ở Hải Dương. Tượng đi hết rồi, tôi ốm khoảng hơn một tuần. Phải mất một thời gian tôi mới quen với cảm giác trống trải, sống mà không có những bức tượng xung quanh...
Đời sống con người là hữu hạn. Tôi không mê tín nhưng tôi rất tin vào tâm linh, vào nhân quả của thiện và ác để biết sống tốt.
 |
| "Tôi yêu thương tất cả những phụ nữ từng đi qua đời mình". |
- Anh tự tin mình là người tốt nhưng những người phụ nữ đi qua đời anh lại ít nói tốt về anh. Theo anh vì sao?
- Tôi không phải Casanova hay Don Juan. Tôi cũng không làm nghệ thuật để đi tán gái. Tôi không quan trọng việc những phụ nữ từng đến với tôi nói gì về mình. Có thể có lúc họ nói về tôi chưa được tốt nhưng thâm tâm họ nghĩ tốt về tôi. Tôi biết chắc như vậy...
Thực lòng tôi rất thương yêu tất cả những phụ nữ đã đi qua cuộc đời mình. Tôi nghĩ tôi đã sai khi từng lên tiếng giải thích, nói lại về mối quan hệ trước đây. Tôi sẽ không bao giờ nói lại những chuyện riêng tư như thế nữa. Thật không hay và không nên khi đi tranh luận với phụ nữ.
- Anh thích đọc sách, thích nói chuyện triết lý, mà phần lớn người đẹp chân dài thích cách suy nghĩ đơn giản về cuộc sống. Anh làm sao nói chuyện được với họ?
- Tôi mừng cho họ và cả cho tôi. Không phải lúc nào cả hai phải giống nhau mới có thể đến với nhau hay trò chuyện.
- Anh làm phim để lý giải cách chọn cuộc sống của một con người. Còn bản thân anh, anh muốn sống cuộc đời như thế nào?
- Sống tự nhiên như gió trời. Và có một cuộc đời thanh khiết. Bà ngoại tôi trước khi mất ở tuổi 95 đã dặn dò con cháu là sống sao cho đừng ân hận, nếu có sai lầm thì phải sửa... Tôi nghĩ cho đến khi chết, ai cũng sẽ muốn được sống cuộc sống của chính mình chứ không phải cố gắng chạy theo những quy tắc xã hội. Mà đôi khi, có những quy tắc mà con người tự đặt ra rồi tự trói mình vào.
Thoại Hà thực hiện
|
Nguồn: Vnexpress |
|
|
|
|
|
|
|